Hôm nay


Tài nguyên dạy học

Điều tra ý kiến

Xin bạn cho biết mức độ đáp ứng yêu cầu của website đối với bạn đọc?
Tốt ( từ 80% trở lên)
Khá (từ 70% đến dưới 80%)
Trung bình ( 50% đến dưới 70%)
Yếu (dưới 50%)
Ý kiến khác

ĐIỂM BÁO

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    2 khách và 0 thành viên

    Hỗ trợ trực tuyến

    • (Đặng Đăng Phước)

    Giao diện

    Sắp xếp dữ liệu

    Chức năng chính 1

    Chào mừng quý vị đến với THƯ VIỆN ÂM NHẠC của Đặng Đăng Phước .

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Vấn đề - Sự kiện >

    CHÚNG TA CÓ THỂ VÔ CẢM ĐƯỢC CHĂNG ?

       Môi trường XH tốt thì con người sống có tâm hồn cao thượng! Biết đối xử với nhau có tình người, đó là tính nhân văn! Biết khích lệ những điều tốt đẹp để XH ngày càng có nhiều điều tốt đẹp hơn, để cho cái đẹp mãi được thăng hoa đem lại hạnh phúc cho xã hội .... Biết phản đối, phê phán những điều xấu xa để dần dần loại bỏ cái ác, cái xấu ....

    Các em học sinh của thầy thân mến!
       Các em có thể thấy hình ảnh sau đây được thầy chụp lại từ một video clip do các nhân chứng quay lại vào lúc khoảng 8h00 ngày 10/7/2015 cảnh bánh xích chiếc máy xúc đè lên người phụ nữ trong khi bà ta cúi xuống nhặt bó cờ được lan truyền nhanh chóng trên các trang mạng xã hội cho thấy nạn nhân nằm bất động, vai và mặt đã bị máy xúc đè hẳn, dân chúng xung quanh gào thét kêu cứu 'Chết người rồi' trong khi chiếc xe vẫn không lui lại.

         Báo chí nhà nước xác định nạn nhân là bà Lê Thị Châm, 54 tuổi, người thôn Hoàng Xá, xã Cẩm Điền, huyện Cẩm Giàng - Hải Dương

    Lướt một vòng FB của HS trường TCSPMN Đăk Lăk tuyệt không thấy có em nào quan tâm chia sẻ nổi đau tột cùng của nạn nhân! Đó là điều đáng buồn!

         Đồng ý là cuộc sống của các em có nhiều điều cần phải quan tâm (học hành, chăm sóc sắc đẹp, vui chơi bạn bè ...) tuy nhiên một sự kiện chấn động dư luận như thế mà các em không chia sẻ một bài báo, một hình ảnh về sự kiện thì các em thật vô tâm. Đúng hơn là chúng ta đang vô cảm!

        Bà Châm là ai nếu không phải là nông dân đang ngày đêm chắt chiu từng hạt gạo nuôi sống XH trong đó có chúng ta? Bà là tầng lớp mà ngày mới khởi nghĩa "cướp chính quyền" ĐCS gọi là giai cấp cách mạng trong cụm từ "Liên minh Công - Nông" để đến bây giờ giai cấp công - nông gặt hái được những gì?

         Ở đây, trong phạm vi bài viết này thầy chỉ nói đến giai cấp nông dân. Họ là ai? Họ là cha mẹ các em có được mảnh ruộng, mảnh vườn bị "giải tỏa đền bù" được một chút tiền còm cỏi theo giá đất nông nghiệp để sau đó nhà đầu tư quy hoạch chia lô bán theo giá thổ cư giá trị gấp vài chục lần ... Và lần lượt nông dân bị mất đất, không có phương tiện sản xuất họ nhập vào đoàn người làm thuê, lượm ve chai ở các thành phố, thậm chí có người uất ức quá tự thiêu hoặc nhập vào đoàn dân oan khiếu kiện từ trung ương đến địa phương nơi nào cũng có!

       Tình cảnh của những nông dân như bà Châm hiện không thiếu nhưng đau đớn thay! Chính hậu duệ của giai cấp Bần cố nông trước  đây hô hào nông dân đứng lên làm CM với khẩu hiệu "người cày có ruộng" ấy nay lại ra tay đàn áp nông dân!

       Ác độc tàn bạo thay! Ở những nơi khác, vụ việc khác người ta chỉ dùng CSCĐ đến để cưỡng chế lấy đất thì tại Cẩm Giàng - Hải Dương, lực lượng cưỡng chế dùng hẳn máy xúc để tấn công nông dân! Và sự kiện bà Châm bị đè ngang người cho thấy chính quyền Cẩm Giàng làm rất quyết liệt, đặc biệt tên lái máy tỏ ra rất máu lạnh! Xin đặt ra câu hỏi:

      Giả sử, người PN bị bánh xích đè lên là mẹ các em thì các em sẽ nghĩ gì, làm gì?

        Một điều hiển nhiên! Cái ác, cái xấu ở thời nào, XH nào cũng có nhưng không đáng sợ bằng sự VÔ CẢM.

       Hãy xem em Phan Hoàng Yến - HS lớp 9A2 trường trung học Chu Văn An suy nghĩ về bệnh vô cảm:

    "Nhìn thấy cái xấu, cái ác mà không thấy bất bình, không căm tức, không phẫn nộ. Nhìn thấy cái đẹp mà không ngưỡng mộ, không say mê, không thích thú. Thấy cảnh tượng bi thương lại thờ ơ, không động lòng chua xót, không rung động tâm can. Vậy đó còn là con người không hay chỉ là cái xác khô của một cỗ máy?"

        Vâng! Người vô cảm "chỉ là cái xác khô của một cỗ máy". Chính sự vô cảm nuôi dưỡng cái ác, cái xấu! Giả sử thấy kẻ mạnh hiếp yếu mà kịp thời can ngăn thì làm gì có những video clip nữ sinh đánh bạn phát tán trên mạng? Làm gì có cảnh hôi bia nếu người đi đường hiểu được nỗi khổ của người lái xe nếu bị mất hàng đồng nghĩa với bán nhà mà đền? Rồi cảnh con cái hành hạ cha mẹ hàng xóm biết nhưng nghĩ "đèn nhà ai nhà nấy rạng"?, Cảnh cô bảo mẫu hành hạ trẻ em các trường học mà đồng nghiệp biết nhưng sợ mất lòng không nói vì nghĩ rằng không phải việc của mình? Sự vô cảm biến con người ta thành người ích kỷ, muốn mình được yên thân, mình được vui vẻ, sung sướng còn ai sao mặc kệ! "Ai có thân nấy lo" nhưng chúng ta nên nhớ mỗi con người có những tình huống khó khăn khác nhau ... Vì thế ta quan tâm cho người ở tình huống này thì ngược lại người quan tâm cho ta ở những tình huống khác! Còn nếu ta không quan tâm đến người mà đòi hỏi người quan tâm đến ta thì có công bằng chăng?

        Một xã hội có phát triển hay không đều tùy thuộc vào công dân của XH đó có trách nhiệm với cộng đồng hay nói rộng hơn là có trách nhiệm với quốc gia, dân tộc! Người VN mình so với người Nhât, người Sing, người Hàn đâu có thua kém họ về chỉ số IQ (Intelligence Quotient - Chỉ số thông minh) nhưng tại sao đất nước họ phát triển còn đất nước ta lại tụt hậu?
    Nói ra thì dài dòng, chỉ xin vắn tắt đó là phần nhiều nhờ chỉ số EQ (Emotional Quotient - Chỉ số cảm xúc) mà chỉ số cảm xúc có được của mỗi cá nhân trong XH lại được rèn luyện trong môi trường XH đó!

        Môi trường XH tốt thì con người sống có tâm hồn cao thượng! Biết đối xử với nhau có tình người, đó là tính nhân văn! Biết khích lệ những điều tốt đẹp để XH ngày càng có nhiều điều tốt đẹp hơn, để cho cái đẹp mãi được thăng hoa đem lại hạnh phúc cho xã hội .... Biết phản đối, phê phán những điều xấu xa để dần dần loại bỏ cái ác, cái xấu!

        Viết bài này với niềm xúc động đến ứa nước mắt bởi hình ảnh bà Châm quằn quại, giãy giụa dưới bánh xích cứ hiện lên trong tâm trí của thầy. Đó là hình ảnh bi thương đến tột cùng hơn cả hình ảnh "Em bé Nalpan" gây chấn động dư luận một thời. Thầy chỉ mong các em hãy biết quan tâm hơn nữa đến những người lao động nghèo, những người nông dân (có cả cha mẹ các em) đang hằng ngày hằng giờ đối mặt với cái ác cái xấu, với những khó khăn, nguy hiểm và có thể mất đất, mất nhà thậm chí còn mất cả tính mạng!
         Như thế, chúng ta có thể VÔ CẢM được chăng?

    Xem Link Youtube tại đây: https://www.youtube.com/watch?v=8i1JY73-NCY

     

    https://www.facebook.com/photo.php?fbid=950853711602464&l=323ba97dde


    Nhắn tin cho tác giả
    Đặng Đăng Phước @ 08:25 17/07/2015
    Số lượt xem: 782
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến

    Bản đồ