Hôm nay


Tài nguyên dạy học

Điều tra ý kiến

Xin bạn cho biết mức độ đáp ứng yêu cầu của website đối với bạn đọc?
Tốt ( từ 80% trở lên)
Khá (từ 70% đến dưới 80%)
Trung bình ( 50% đến dưới 70%)
Yếu (dưới 50%)
Ý kiến khác

ĐIỂM BÁO

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    2 khách và 0 thành viên

    Hỗ trợ trực tuyến

    • (Đặng Đăng Phước)

    Giao diện

    Sắp xếp dữ liệu

    Chức năng chính 1

    Chào mừng quý vị đến với THƯ VIỆN ÂM NHẠC của Đặng Đăng Phước .

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
    Gốc > Sáng tác thơ >

    CHÙM THƠ CỦA THẦY THÁI BÁ TÂN

    CHÁNH THANH TRA CHÍNH PHỦ
    CÓ BAO NHIÊU BIỆT THỰ?


    Ừ nhỉ, sao thế nhỉ?
    Đảng lãnh đạo độc quyền.
    Cán bộ do đảng chọn,
    Mà toàn là đảng viên,



    Tức là người tuyên thệ
    Luôn tận tụy vì dân,
    Luôn sáng ngời đạo đức,
    Liêm chính và kiệm cần…

    Thế mà lạ, lãnh đạo,
    Vì sao ai cũng giàu,
    Dù lương chỉ mấy triệu?
    Sự giàu ấy từ đâu?

    Mà giàu khinh khủng lắm.
    Dân không thể nào tin
    Những điều tai nghe nói
    Và những cái mắt nhìn.

    Lạ nữa, ai cũng biết,
    Lãnh đạo chức càng to,
    Thì cái sự giàu ấy
    Càng trở nên khổng lồ.

    Nhưng lạ nhất là chuyện,
    Trên mạng đang ầm lên:
    Chánh thanh tra chính phủ,
    Là ông Trần Văn Truyền, 


    Ủy viên trung ương đảng,
    Còn giàu hơn đại gia -
    Có chừng ấy biệt thự,
    Chừng ấy đất và nhà.

    Đấy mới là của nổi.
    Vậy của chìm bao nhiêu?
    Nổi mà dám khoe thế,
    Chắc chìm nhiều, rất nhiều.

    Ừ nhỉ, sao thế nhỉ,
    Sao ông có thể giàu,
    Dù lương chỉ mấy triệu?
    Cái giàu ấy do đâu?

    Thanh tra là soi xét
    Để tìm ra cái sai,
    Để đánh bọn tham nhũng.
    Vậy ông này là ai?

    Chánh thanh tra chính phủ,
    Chừng ấy đất và nhà.
    Tự hỏi: Liệu ông ấy
    Có bị đảng thanh tra?

    Tự nhiên một câu hỏi
    Cứ vẩn vơ trong đầu:
    Hay đảng, như dân nói,
    Đang bao che cho nhau?

    Người dân đã tin tưởng
    Đi theo đảng xưa nay.
    Vậy thì chí ít đảng
    Phải làm rõ điều này.


     TÔI KHÔNG TIN 

    Đài báo cứ ra rả,
    Rằng xã hội ngày nay
    Tốt đẹp và ưu việt.
    Tôi chưa thấy điều này.

    Rằng chính phủ sáng suốt,
    Lãnh đạo rất tài tình.
    Tôi thì thấy lo ngại
    Cho kinh tế nước mình.

    Rằng những người cộng sản
    Luôn gương mẫu, đi đầu,
    Lại cần kiệm, liêm chính.
    Tôi thì nghĩ - còn lâu.

    Rằng Việt Nam, Trung Quốc
    Là anh em một nhà.
    Tôi thì thấy thằng ấy
    Đang cướp đất của ta.

    Rằng nước ta dân chủ
    Và tự do hơn người.
    Tôi thì thấy nói thế
    Quả là rất buồn cười.

    Rằng thế này, thế nọ,
    Vân vân và vân vân,
    Làm tôi thật khó nghĩ.
    Tôi, chỉ một thằng dân.

    Tôi, thấp cổ bé họng,
    Nhưng tôi cũng là người.
    Đầu óc tôi tỉnh táo
    Và hiểu rõ sự đời.

    Vì còn yêu, day dứt
    Với đất nước của mình,
    Nên tôi, dẫu có chết,
    Cũng không thể làm thinh.

    Vậy xin đài và báo
    Đừng tiếp tục khinh tôi
    Bằng cách nói như thế.
    Đủ rồi, đủ lắm rồi.

    Thay vào đó, nói thật,
    Dẫu sự thật đau lòng,
    Để dân cùng nhà nước
    Góp sức và chung công

    Chấn chỉnh lại kinh tế,
    Lo phòng vệ nước nhà,
    Chống lại giặc tham nhũng,
    Xây xã hội hài hòa.

    Với dân phải kính trọng,
    Đảng dạy thế nhiều lần.
    Kính trọng đâu chưa nói,
    Chí ít đừng khinh dân.

    CON CUA MƯỜI TRIỆU 
    Một con cua Hoàng Đế
    Giá những mười triệu đồng.
    Tôi nghe người nói thế.
    Các bác có tin không?

    Con cua mười triệu ấy
    Được đưa lên bàn ăn,
    Hầu các quan lãnh đạo.
    Tất nhiên tiền của dân.

    Ăn gì mà kinh thế?
    À, tiếp khách, “ngoại giao”.
    Có hóa đơn thanh toán,
    Không đút túi đồng nào.

    Quan gì mà sang thế?
    À, mấy bác nhà quê,
    Mấy năm trước cày ruộng,
    Giờ cà vạt, com-lê.

    Đâu chỉ cua Hoàng Đế,
    Còn tôm hai triệu đồng…
    Bữa tiệc khoảng trăm triệu,
    Coi nhẹ như lông hồng.

    Mà họ là đầy tớ,
    Nhớ nhé, đầy tớ dân,
    Đã học đạo đức Bác,
    Về chữ kiệm, chữ cần…

    Sau đấy, tôi dám chắc,
    Chúng sẽ dạy chúng ta
    Liêm khiết người cộng sản,
    Tránh lãng phí, xa hoa.

    Xin lỗi, tôi đang khóc,
    Suýt mửa, lòng nôn nao.
    Chúng nó giờ vậy đấy.
    Các bác nghĩ thế nào?

    Nhắn tin cho tác giả
    Đặng Đăng Phước @ 10:51 23/02/2014
    Số lượt xem: 851
    Số lượt thích: 1 người (Đặng Đăng Phước)
     
    Gửi ý kiến

    Bản đồ